Sau khi tổ chức đã học, triển khai và nhận diện các sai lầm thường gặp khi sử dụng công cụ quản lý chất lượng, vấn đề cần đặt ra là: làm thế nào để việc sử dụng công cụ trở thành năng lực ổn định của con người và tổ chức? Một hệ thống quản lý chất lượng không thể phụ thuộc mãi vào một vài cá nhân giỏi, một vài đợt đào tạo hoặc một số dự án cải tiến riêng lẻ. Muốn công cụ được sử dụng bền vững, tổ chức cần xây dựng khung năng lực rõ ràng: ai cần biết công cụ ở mức nào, dùng vào việc gì, cần được đào tạo ra sao, đánh giá năng lực thế nào và làm sao để người biết dùng có thể huấn luyện người khác.
Khung năng lực sử dụng công cụ quản lý chất lượng là cầu nối giữa đào tạo và vận hành. Nếu không có khung năng lực, đào tạo dễ dàn trải, người học không rõ mình cần đạt mức nào, lãnh đạo không biết đánh giá năng lực ra sao, phòng chất lượng khó xây dựng đội ngũ nòng cốt, còn các đơn vị vận hành khó đưa công cụ vào công việc hằng ngày. Ngược lại, khi khung năng lực được thiết kế tốt, tổ chức có thể phát triển năng lực theo từng tầng: từ nhận biết công cụ, sử dụng công cụ cơ bản, áp dụng vào quy trình, phân tích vấn đề, điều phối cải tiến, đến huấn luyện và lan tỏa.
Chương 12 gồm bốn bài: nhận biết và lựa chọn công cụ; sử dụng công cụ đúng cách; tích hợp công cụ vào công việc; huấn luyện và lan tỏa trong tổ chức. Đây là chương giúp chuyển trọng tâm từ “công cụ là gì” sang “con người cần năng lực gì để dùng công cụ hiệu quả”.
Thông điệp trọng tâm của chương là: năng lực quản lý chất lượng không nằm ở việc nhớ tên nhiều công cụ, mà nằm ở khả năng chọn đúng công cụ, dùng đúng cách, gắn với vấn đề thật, tạo dữ liệu thật, dẫn đến hành động thật và hướng dẫn được người khác cùng làm.
- Đăng nhập để gửi ý kiến